Sign up
Truyện ngắn: Nhật Kí Một đời người
nguyetlinh | 11 Mar, 2010, 09:35 | Thơ NGUYỆT LINH | (86 Reads)
  

 


NHẬT KÝ MỘT ĐƠI NGƯỜI

Truyện Ngắn


          
Đám tang lặng lẽ từng bước dần theo con đường mòn quanh co đến nghĩa trang nằm ở giữa cánh đồng. Cỏ cây hai bên đường như đang bị thiêu đốt dưới cái nắng chói chang của mùa hè miền duyên hải đầy nắng và  gió cát này. Gió bốc bụi mù lên trên không - mờ mịt, như cùng  cảm thương cho  số kiếp  bạc mệnh của Nga- một nỗi đau trần thế, mà có lẽ là hành trang duy nhất cùng nàng đi vào cõi hư không?. Ninh- chồng nàng,nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xám xanh,tiều tụy. Anh cảm thấy  nỗi ân hận ngày một lớn dần ,đang giày vò ray rức trong lòng!,  Ninh tự hỏi: "Sao em lại ra đi sớm  vậy? Sao Nga không cho anh có cơ hội  để bù đắp, có cơ hội trả lại cho em món nợ ân tình mà anh đã vay em quá nhiều.? "  Nga ra đi để anh " Sống mà nhớ lấy", sống mà khắc khoải, cô đơn một đời sao? Nga ơi!"  Tiếng gọi của Ninh-người chồng một thời bạc tinh- nấc nghẹn đau thương làm nhiều người đưa đám bật khóc.

        Ngày 15-2
        Thần may mắn, thần hạnh phúc vốn không công bằng với mọi người,có người trong cuộc đời dường như có ai đó rải thảm đợi sẳn bước chân. Còn có nhiều người sinh nhằm ngôi sao xấu, lao đao lận đận cả đời.Giống như kiếp trước họ làm nhiều điều ác mà không trả hết, kiếp này phải trả tiếp vậy. Mà tôi là người như vậy đấy.
       Anh, chị của tôi ai cũng xinh xắn, dáng người thon thả,mặt mày thanh tú, mọi người ai cũng mến yêu. Còn tôi không hiểu mình giống ai mà người quê kệch,mặt mũi không xinh xắn lại trổ đầy tàn nhang, da ngăm đen cộng với khuôn mặt luôn đờ đẫn như ở một cõi nào vậy?.

       Ngày 20-6
      Anh, chị và cha mẹ ai cũng thương tôi, nhưng chỉ là ở nhà, ra đường, hoặc ở đám đông họ không dám thừa nhận tôi- họ cảm thấy xấu hổ vì vẻ bề ngoài của tôi.không thanh lịch Tôi hiểu và cảm thấy thật tủi thân, không ai thích chơi với tôi, tôi chỉ có một mình- tôi thật cô đơn. Tôi chỉ biết chơi đùa cùng cỏ cây, hoa lá quanh nhà thôi.

       Ngày 10-7
       Anh chị tôi đã xinh xắn lại học giỏi, thi năm đầu mà đã đậu vào trường Đại Học Y Dược TP HCM với số điểm cao, anh, chị đúng là niềm tự hào của gia đình, của dòng họ.Tôi đã vậy mà chỉ số thông minh lại thấp, nên phải thi lại 2 năm, giờ mới đậu trường Đại học Sư Phạm, tôi sẽ cố gắng học để không phụ lòng cha, mẹ, anh chị của tôi.

       Ngày 16-12
       Tôi bắt đầu cuộc sống tập thể đã được 5 tháng,cuộc sống quá lạ lẫm, quá khác lạ, nhưng tôi cũng đã dần quen rồi. Tôi đã làm bạn được với một số bạn gái trong phòng, trong trường. Còn bạn trai thì tôi không dám tiếp cận, vì tôi nhìn thấy ánh mắt của họ dành cho tôi không mấy thiện cảm, thân thiết! Hôm nay là thứ 7, khu kí túc xá vắng lặng,một số người về quê, một số người đi chơi với bạn bè, người yêu.Tôi chỉ có một mình, tôi buồn nên đắm chìm trong những giấc mơ ngọt ngào,mà ở đó có chàng hoàng tử mà tôi yêu, có ngôi nhà nhỏ xinh xắn với đầy hoa thơm, quả ngọt.
      Ngày 15-8
      Tôi tốt nghiệp loại khá,và ba tôi đã xin cho tôi về dạy ở Trường THPT Nam Dương này.Tôi yêu những học trò của mình, và cố gắng để trở thành một giáo viên mẫu mực trước học trò. Tôi có một vài bạn đồng nghiệp nhưng tôi vẫn không có một người tri âm nào,Tôi cảm thấy mình thật cô đơn. Ở khu tập thể nhìn ai cũng có đôi, có cặp phòng đầy ắp tiếng cười của trẻ nhỏ, tôi ước ao được như họ biết chừng nào. Tôi cảm thấy buồn, cảm thấy trái tim như nghẹt thở.

       Ngày 5-6
       Tôi đã hơn 35 tuổi mà vẫn phòng không lẻ bóng như thế này đây. Tôi không có người yêu, thậm chí chưa từng được nghe một lời tỏ tình, một lời đùa giỡn nào từ người khác phái. Tôi hàng ngày nén tình cảm của mình, vẫn cười nói, để giấu đi nỗi đau trần thế, nỗi đau của kiếp phù sinh.

      Ngày 14-10
      Ngày nay tôi rất vui. Anh Ninh ơi? Anh nói chuyện với em thật dịu dàng. Anh có biết gặp anh, em thích anh lắm không? Anh đẹp trai, là giáo viên dạy giỏi, sao lại thích một người vừa già, vừa xấu như em hả anh? Những lời anh tâm sự làm em cảm động lắm. Một người mà dám hi sinh hạnh phúc cá nhân của mình để nuôi 5 em nên người thì hẳn anh là người tốt bụng, và những lời anh nói với em hôm nay là thật lòng phải không anh?

       Ngày 4-2
        Em biết hôm nay mình làm anh khó xử trước bạn bè, nhưng ngoại hình của em là do tạo hóa chứ không phải do em anh ơi? Em sẽ tránh ra đường, tránh đám đông để anh không khó xử nữa. Anh có biết em yêu anh lắm không? Rất yêu.

       Ngày 5-6
       Em biết mình không sinh thêm được con. Trong nỗi bất hạnh, Ông Trời vẫn còn dành cho kẻ xấu số  một niềm an ủi tưởng không bao giờ có? Nhờ có bé Misa mà em còn cảm thấy cuộc đời mình còn có chút ý nghĩa để tiếp tục sống anh à! . Misa là phần máu thịt anh dã gởi cho em-em vô cùng biết ơn anh!  Em vừa già , vừa xấu -lại đau yếu hoài nên anh chán em mà đi suốt đêm không về? Anh lại thường nhậu say khướt và dùng những lời lẽ thật khó nghe, cay đắng mà nói với em  Nhưng đó không phải là sự thật phải không anh? Anh vẫn yêu em đúng không? Em luôn tin vậy để gắng sống mà nuôi con anh ơi!

       Ngày 10-2
      Vậy là anh đã chở trả mẹ con em về nhà cha mẹ em như anh đã nói rồi !,Sáng nay em thu xếp đồ để đi mà em cứ muốn chết đi cho xong, sao em lại đau lòng như thế này hả anh? Giá mà bên em lúc này không có Misa-giọt máu của chúng ta thì em đã tự hủy hoại đời mình rôi!- Em biết cô ấy trẻ đẹp hơn em, nhưng có một điều em dám đoan chắc là cô ấy không yêu anh bằng em đâu? Anh Ninh ơi? Sao anh lại nỡ đối xử với mẹ con em như thế này hả anh? Ba em nói một câu khiến lòng em đau nhói. " Con ơi, lò than còn một đóm than, con ngồi con quạt, lò than sẽ hừng lên, nhưng lò than đã tắt rồi, càng quạt càng lạnh thôi con" Anh biết không? Dù anh đã dứt tình nhưng trái tim em, linh hồn em đã gởi cả cho anh rồi. Đời này, kiếp này em sẽ vẫn là vợ anh, dù anh có thừa nhận hay không?

        Ngày 6-7
         Em biết anh buồn lắm đúng không? Cô giáo sinh thực tập đã rời xa anh, để bay theo một mối tình mới. Hấp dẫn hơn. Giàu sang hơn. Em rất muốn đến bên anh, an ủi anh, nhưng em không dám làm điều đó. Anh ơi! hãy về bên em? Anh Ninh ơi?

          Ngày 16-8
          Em đau bụng kinh khủng nhưng em uống thuốc giảm đau mỗi ngày, Và hôm nay-giấy khám nghiệm đã kết luận em  bị ung thư Đại tràng, và viêm gan nặng anh à. Em sẽ không vào Sài Gòn vì em muốn những ngày cuối cùng được sống bên anh, và được chết trong vòng tay anh. Em nghĩ chắc ba, mẹ em nói cho anh biết phải không? Anh về với em, và anh đối xử với em thật dịu dàng. Anh chìu em hết mực. Anh biết không? Anh ở trước mặt em mà em vẫn nhớ anh đến se thắt tim, anh có tin không?

        Ngày 5-10
        Anh Ninh ơi? Em biết em sắp rời xa anh mãi mãi rồi, Anh đừng buồn, đừng khóc vì em. Anh hãy tìm cho mình một bến khác, ở thế giới bên kia em sẽ cầu chúc anh được hạnh phúc.
        Anh biết không? Anh là người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời em, anh đã cho em biết thế nào là tình yêu? Thế nào là nghĩa vợ chồng. Nếu có kiếp sau em cũng vẫn là vợ anh.

       

          Ông Ninh đặt quyển nhật kí lên bàn thờ của Nga,Ông nói trong nước mắt.: " Nga ơi! Lúc anh nhận ra em là người vợ hiền  thủy chung, son sắc của anh- người yêu anh hơn cả bản thân mình ,thì cũng là lúc anh mất em vĩnh viễn. Trời ơi!"
        Tiếng niệm kinh từ chiếc máy nhỏ vang lên đều đều, Ông Ninh đưa tay sửa lại bài vị của vợ trên chiếc bàn thờ đặt giữa nhà đang nghi ngút trầm hương . Tấm ảnh Nga được phóng lớn, đôi mắt to đen-như mãi nhìn Ninh không chớp!

        Tiếng  nấc nghẹn ngào của Ninh bật  lên:

        -Nga ơi! Em hãy tha thứ cho anh! Anh sẽ mãi mãi là của em! Tình Yêu của chúng ta không có gì có thể thay thế! Bé Misa là em!


NL
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219145

GỞI TÌNH THEO TRĂNG NGUYÊN TIÊU Thơ Nguyệt Linh
nguyetlinh | 28 Feb, 2010, 11:50 | Thơ NGUYỆT LINH | (124 Reads)



 

GỞI TÌNH THEO TRĂNG NGUYÊN TIÊU



Trăng Nguyên tiêu dịu dàng
soi bóng
mặt hồ  xanh

lóng lánh tình Anh!
Ánh sáng Nguyệt
lung linh
huyền ảo

chảy tận cùng vào

giấc mộng  tình ta!



Cầu Nguyệt Lão
se duyên
vầng trăng bao lần thệ nguyện

Trăng đêm nay- vằng vặc Yêu Thương

Em mãi trông Trăng

mà nhớ...

Xin gởi
hồn mình
đổi lấy
Hồn ai ?


Quê nhà đêm Nguyên Tiêu Canh Dần


2010


NGUYỆT LINH

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=217169

Khúc tự Tình
nguyetlinh | 25 Feb, 2010, 10:04 | Thơ NGUYỆT LINH | (75 Reads)
 


MẤY KHÚC TỰ TÌNH


Kiếp
ba sinh
một đời
tìm kiếm
Giấc
mộng tình
một sáng
tơ vương


Anh
phong trần
vạn nẻo
tha hương
Em
cánh hạc
thời gian
mòn mỏi


Tình
xao xuyến
tri âm
Hồ Điệp
Sông
Ngân Hà
rạng rỡ
tình xuân


Em
trao gởi
ân tình
muôn kiếp
Hòa
nỗi lòng
vươn đến
bình minh


NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=216646

BÂY GIỜ XUÂN MỚI ĐẾN Truyện Ngắn NGUYỆT LINH
nguyetlinh | 20 Feb, 2010, 19:16 | Thơ NGUYỆT LINH | (205 Reads)
 


BÂY GIỜ XUÂN MỚI ĐẾN

Truyện Ngắn



                Chiều 28 tết, Thị trấn Nghĩa An đông hơn mọi ngày. Các shop hàng nườm nượp người ra vào, ai cũng muốn đổi mới mình khi xuân về.Đổi mới từ cái đầu tóc cho đến đôi dép dưới chân. Có lẽ vì vậy nên  cửa hàng nào cũng đông chật người chờ đợi?  Mặt trời sắp lặn sau núi, chỉ còn sót lại ánh sáng cuối ngày nhợt nhạt -Bà Sâm vẫn còn ngồi trên chiếu được trải ở góc hè của một ngôi nhà hoang vắng chủ .Bà nghe người ta đồn rằng ngôi nhà này có ma, ai vào ở chỉ vài tháng sau sẽ chết bất đắc kỳ tử, vì vậy tuy nằm ở trên đường phố chính mà không ai dám mua, hay thuê ở cả. Lúc đầu, bà Sâm cũng có ý lo sợ, muốn đi tìm nơi khác- nhưng biết đi về đâu khi ngày hết tết đến rồi?  Bà  nhớ,.ngày  còn nhỏ thầy bói có bảo số bà  được sướng lúc trẻ nhưng  về già  sẽ chịu nhiều khổ ải truân chuyên. .Thuở ấy,  bà không hề tin- làm sao ai mà biết được mệnh số của một con người? Bây giờ-đã trên tuổi 70 rồi ,ngồi mà ngẫm lại- bà cảm thấy mọi việc hình như đã dần dần hiện rõ  trong cuộc đời bất hạnh của bà rồi...


           Bà Sâm là con gái duy nhất của một gia đình rất khá giả trong thị trấn- bà được cha, mẹ, anh em cưng chiều hết mực. Khi lớn lên lập gia đình, bà cũng may mắn có được một người chồng hiền lành, thương yêu bà chân thành. Ông bà có với nhau 3 đứa con : 2 trai, 1 gái. Ông bà làm ăn ngày càng khấm khá, vận may luôn đến với bà- nên vợ chồng bà đã mua thêm được một ngôi nhà bề thế ở  khu phố chính thị trấn.  Ba người con của ông bà đêu được cho ăn học  đến nơi đến chốn.
          Lần lượt các con của ông bà đều có đôi có cặp và ra ở riêng. Chim đã đủ lông cánh, dần bay xa tổ!  Ngôi nhà rộng trở nên vắng vẻ, vắng hẳn tiếng nói cười rộn rã bấy lâu.. Ông bà vẫn ngày ngày kề cận bên nhau . Tuổi già, nghĩa tình càng khắn khít . Ông bà chăm sóc lo lắng cho nhau thật đầm ấm, hạnh phúc. Tuy vậy-.sức khỏe của ông ngày càng  suy yếu dần. Thời trẻ -ông đã gắng sức để gầy dựng cho các con-lo cho tương lai của chúng  mà không hề nghĩ đến nỗi khổ nhọc cho chính mình.Tuổi già, bệnh tật lại có dịp phát sinh . Và  vào một đêm mùa đông mưa bão đầy trời,ông đã trút hơi thở cuối cùng- bỏ bà ở lại  mà lặng lẽ ra đi cách đây đã 10 năm.  Mười năm dài đằng đẳng bà một mình lủi thủi trong căn nhà rộng lớn vắng lạnh. Bà luôn cảm thấy lạnh lẽo và cô độc. Ông  bà như hai chiếc bóng nương vào nhau, nay chỉ còn lại một mình bà hao gầy đơn độc..Bà  nghĩ,. người ta thường nói "trẻ cậy cha, già cậy con" nên bà không thể sống lẻ loi mà chờ ngày mãn tang chồng,  mới quyết định bán ngôi nhà đang ở chia hết cho các con. Bà Sâm về ở với cậu Trình- ngừời con cả của bà. Vợ chồng Trình đều là giáo viên cấp 1 dạy cùng một trường  gần nhà, . Họ có 2 đứa con trai.Nhưng  chuyện đời vẫn thường không ai lường trước được. Đợt tinh giảm biên chế,cậu Trình không tiếp tục được dạy nữa,ở nhà làm  phụ hồ để chia sẻ gánh nặng với vợ..Sau đó không lâu- Trình theo  người bạn  học cũ vào thành phố Hồ Chí Minh làm bảo vệ cho một công ty  - rồi nghe đâu Trình lại có vợ bé mà luôn  trong thành phố, không về nữa. Cô Hảo-vợ Trình,  giận chồng bạc bẽo, giận ghét luôn mẹ chồng. Thói thương, hễ "thương thì thương cả lối đi-mà ghét thì ghét cả tông ty họ hàng"!.Hảo làm đơn xin li hôn, được tòa chấp nhận xử vắng mặt. Cô bán nhà dẫn con về quê sinh sống. Bà  Sâm lại một lần nữa chuyển về nơi ở mới: Bà sang nương náu bên gia đình cậu Trung.Vợ chồng cậu Trung làm ăn rất phát đạt- thành lập  công ty riêng- giàu có,- Nhưng vợ chồng Trung đều nuôi sẵn sự oán giận vì lúc bán nhà bà đã chia  phần cho vợ chồng cậu ít hơn cậu Trình. Bởi vây.-  vợ chồng Trung đều tỏ ra rất lạnh nhạt, thở ơ với sự có mặt của bà trong nhà . Lắm lúc, họ.ra mặt đay nghiến, chì chiết bà. Bà chỉ được ở trong gian buồng nhỏ cạnh bếp, và không được xuất hiện khi khách của vợ chồng Trung đến thăm chơi!.Bà biết phận-buồn tủi,  nên vẫn thường ở luôn trong phòng- ít khi ra ngoài.. Bà sống cam phận và nhẫn nhục từng ngày. Đêm đêm vẫn thường nhớ ông mà khóc thầm! Tới giờ ăn, chị giúp việc mới mang cơm vào cho bà. Vợ chồng  Trung  bề bộn công việc, không vướng bận con cái, nên ít khi ăn cơm ở nhà .Sự vắng mặt vợ chồng Trung đã  cho bà  có được giây phút dễ chịu trong nỗi muộn phiền của riêng mình! 
            Cậu Trung bị viêm gan siêu vi B từ nhỏ, mà trong công việc giao tiếp đòi hỏi uống nhiều rượu - Trung đã chỉ luôn nghĩ tới lợi nhuận mà quên đi sức khỏe ngày càng suy giảm. Bệnh viêm gan dần chuyển sang ung thư gan mà cũng anh không hề hay biết..Bao năm qua, Trung đã phung phí sức khỏe để tìm kiếm tiền bạc- nhưng nay lại phung phí tiền bạc để tìm kiếm sức khỏe  Cuối cùng,tiền bạc đã không mua được sức khỏe!  Sau một tháng đau đớn vật vã ở bệnh viện  Saint Paul -Trung đã  buông bỏ tất cả! . Sau 49 ngày của con trai- Lan -vợ của Trung đã đem linh cốt của chồng gửi vào chùa và bán căn nhà đang ở  để chuyển đến sống cùng người chồng mới tại thành phố  .. Lan thuê cho bà một căn nhà ở miền quê để sống tạm, tránh tiếng dời đàm tiếu. Cũng từ dạo đó, Hảo  dần cắt đứt liên lạc với bà Sâm-không về thăm bà lần nào nữa. Tuổi già,thêm bệnh tật -bà không làm gì ra tiền, để trả tiền  thuê nhà.  Bà trả lại nhà  lại cho chủ-sống lang thang , trông nhờ vào  sự bố thí thương xót của thiên hạ.  Buổi tối. bà tìm đến  ngủ  tạm ở đình làng,hay chui đụt vào các lều chợ  bỏ trống tối đen hôi hám. ...


             Những ngày thơ thẩn đi xin ăn đó đây, bà cũng  đã dành dụm được một ít tiền, muốn về thăm quê nhà - ăn  tết với cô Xuyến- con gái  út của bà. Nhà cô Xuyến 3 tầng thoáng mát, có của ăn của để, và con rể bà là chủ thầu xây dựng có tiếng trong ùng..Nhưng buồn thay- cuộc đời đâu hễ cứ muốn là được.? Bà ngồi nhớ  lại từng lời của con gái  mà bà vẫn còn bàng hoàng đau xót  Hình ảnh  buổi chiều hôm qua ở sân nhà Xuyến cứ quay đi, quay lại trong đầu bà như một khúc phim quay chậm.
" - Mẹ đến đây làm gì?
 -Tết đến rồi - mẹ nhớ con  nhớ cháu - Con cho mẹ ở tạm vài ngày  được không?
 -Nhà con chật lắm, mẹ đến thì ở vào đâu? Không lẽ mẹ nằm ở phòng khách sao?
 -Mẹ ở đâu cũng được con à. Mẹ xin con mà.
 -Ai bảo có nhà ở mẹ không biết giữ mà bán đi, giờ mẹ tới làm phiền con như thế này làm sao con sống nổi.? Phía chồng của con , rồi bạn bè...Con biết ăn nói sao đây? "  " - Thôi được rồi, con sẽ mua cho mẹ vé xe, mẹ vào Sài Gòn ăn tết với anh Trình nhé?"
         Xuyến nói xong vào nhà,bỏ bà một mình ở giữa sân, chắc có lẽ cô vào lấy tiền. Bà cảm thấy tủi phận, bà nghĩ nếu Trình thương bà thì đã đón bà vào ở với mình rồi. Bà lặng lẽ bước nhanh ra khỏi  khỏi nhà  Xuyến- Bà không muốn nghe thấy nỗi đau lòng thêm nữa.

        -Bà nội! bà ở đây sao?  Cháu  đã tìm bà suốt buổi chiều nay...
         Bà giật mình quay lại- thằng Phát cháu nội đích tôn của bà,.Nó học đi học  ở Sài Gòn- chắc là được về quê ăn tết đây.?
      -Cháu về từ 23, cháu tìm bà, hỏi thăm mãi bây giờ mới gặp.-Phát ngồi xuống bên cạnh bà Sâm-đưa tay cầm lấy bàn tay nhăn nheo da bọc lấy xương của bà-dôi mắt rưng rưng.
        Bà ôm Phát vào lòng và  khóc. Bà không ngờ trong cuộc đời quá cơ cực cô đơn của bà, lại có đứa cháu này còn nghĩ  nhớ đến bà.mà tìm đến ! Phát như một tia nắng ấm-như cơn gió trong lành tươi mát đã bao phủ lấy  đời bà đang ngụp lặn trong tối tăm buồn tủi.
     - Cháu sẽ không để cho bà lang thang buồn khổ nữa đâu-giọng Phát to rõ- , bây giờ bà cháu ta đi ăn chút gì bà nhé?- Phát ngập ngừng- cháu sẽ mướn tam một căn phòng để bà cháu ta ăn tết với nhau bà nhé.?

      Phát bỗng dưng nhớ lại như in bao kỷ niêm thời tuổi thơ quanh bà-chúng như vừa mới xảy ra hôm qua.. Bà đã yêu thương, chăm sóc-hy sinh cho con cháu từng miếng ăn, giấc ngủ ròng rã bao năm?
       -Bà ơi!-Phát lại kêu lên- Sau tết bà vào Sài Gòn ở với cháu bà nhé? - Mắt Phát dăm đăm nhìn bà- Cháu vừa học, vừa tìm việc làm thêm-cọng với khoản tiền của mẹ cho hằng tháng bà cháu ta sẽ sống tam đủ bà ạ! Phát cầm lấy bàn tay bà--Có bà , có cháu sẽ vui hơn, sẽ học giõi hơn - Phát chợt cười- Bà phải lo cho cháu nội đích tôn nữa chứ? .
      Đôi mắt bà Sâm chợt sáng lên.Đôi môi run run  thoáng nở nụ cười dường như đã  tắt lịm từ bao năm- bà cảm thấy trong lòng lâng lâng một niềm vui khó tả!, Dù đang là đêm, nhưng bà vẫn cảm thấy không khí mùa xuân đang tràn ngập trong lòng...

       Mùa Xuân đang thật sự đến với đời bà từ đêm ấy!.

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=215698

Chuyện về chim cú
nguyetlinh | 16 Feb, 2010, 20:36 | Thơ NGUYỆT LINH | (180 Reads)
 

CHUYỆN VỀ CHIM CÚ...


Màn đêm vừa phủ xuống đồi
Vợ chồng nhà cú tìm mồi nuôi con
Ở trên tận đọt dừa non
Là nơi ấm áp cú con chào đời


Nằm trên tổ đẹp tuyệt vời
Đón cơn gió mát  khắp nơi thổi về
Mẹ cha bay lượn tư bề
Tìm ra mồi tốt đem về nuôi con


Mong sao cho được vuông tròn
Đủ lông, đủ cánh -dạy con bắt mồi

Thế rồi một sáng- ôi thôi
Người ta đã bắt mất rồi cú con


Tiếng kêu thảng thốt từng cơn
Như là uất hận -như là nỉ non

Tưởng rằng con được lớn khôn
Nào đâu cha mẹ cùng con chia đàn


Dù cho thịt nát xương tan
Mẹ cha cũng quyết tìm đàng cứu con

Mặt trời vừa ngã đầu non
Vợ chồng nhà cú lách lòn lại qua


Nghe con kêu ở trong nhà
Tiếng kêu" cú cú" thật là thảm thương

Biết rằng sống chết khó lường
Nhưng thương con trẻ nên buông ngay vào


Mẹ ngậm sẳn con cào cào
Cha tha con gián đem vào mớm con

Cánh xòe  quanh chiếc lồng tròn
Như là bao bọc cho con suốt đời...


Người trông lòng cũng ngậm ngùi

Thả con cú nhỏ-thoát đời cầm giam

Trên bờ dậu -giữa đường làng

Cú cha, cú mẹ hân hoan vui mừng


Niềm vui chưa tron-đã từng

Lão say lại chộp, đêm thưng-nhậu rồi

Cú cha, cú mẹ rụng rời

Đêm đêm bờ dậu vọng lời nỉ non


Sá gì một miếng mồi ngon

Cắt chia tình mẹ-tình con, một đời?

Hỡi người ! sao bạc như vôi

Trái tim người có còn sôi nghĩa tình?

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=215172

ĐÓN CHÀO NĂM MỚI - XUÂN CANH DẦN
nguyetlinh | 11 Feb, 2010, 19:03 | Thơ NGUYỆT LINH | (266 Reads)


MỪNG XUÂN

Chuông chùa thánh thót vọng ngân xa

Điểm khắc thiêng liêng đến mọi nhà

Gởi chút tình theo làn khói nhạt

Ấm lòng lữ khách cuộc phong ba..
NL






Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=214511

Nhớ Anh
nguyetlinh | 06 Feb, 2010, 19:13 | Thơ NGUYỆT LINH | (172 Reads)
 


NHỚ ANH



Người đi để lại nhớ thương
Mình em thơ thẩn vương vương giọt buồn
Chiều nay trời cảm mưa tuôn
Gió hiu se lạnh sóng cồn người ơi


Quắt quay tím cả trùng khơi
Gởi hồn nơi ấy sánh đôi cùng chàng
Gió mưa dù có phủ phàng
Hương tình vẫn thắm bàng hoàng trăm năm


Bên nhau trọn nghĩa sắt cầm
Bên nhau đi trọn con đường tình ta!

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213632

Duyên Tình
nguyetlinh | 02 Feb, 2010, 21:01 | Thơ NGUYỆT LINH | (191 Reads)
 


DUYÊN TÌNH


Duyên em
mỏng mảnh
tơ trời
Phận chàng
bất hạnh
một đời
buồn vương!


Em như
con sóng
ngoài khơi
Thuyền tình
chàng thả
đất trời
trao nhau...


Đôi ta
duyên muộn
tình sâu
Buồn vui
nhân thế
dìu nhau
kiếp này...


NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212895

Xuân mới
nguyetlinh | 30 Jan, 2010, 05:48 | Thơ NGUYỆT LINH | (154 Reads)
  http://quynhhop.files.wordpress.com/2009/07/trang20biec.jpg


XUÂN MỚI

Truyện Ngắn

Cơn mưa bất chợt làm mọi người đang ngược xuôi trên đường bị ướt sũng.Mai ngủ dậy muộn nên vội vàng chạy xe đến công ty cũng không kịp nghĩ đến cơn mưa  mà mang theo áo . Nàng chạy băng trên dường bất chấp cả mưa, gió. Mai không muốn mọi người trong công ty nhìn cô đến muộn với ánh mắt thương hại một chút nào.!

          Mọi chuyện đến và đi giống như một giấc mơ . Mai hiểu điều đo sẽ xảy ra, vậy mà cô vẫn thấy lòng buồn chi lạ. Cô vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn nói cùng mọi người, nhưng khi có một mình lý trí không thắng nỗi con tim, Mai khóc thật nhiều, Và chỉ có nước mắt mới giúp được côvơi đi được nỗi đau đang dằn xé trong tim.

           Khi còn là con gái, cô giống như một con sơn ca vậy- hồn nhiên, yêu đời, suốt ngày hót ca , vui cùng đất trời, không hề lo  nghĩ. Nét mặt lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc.Vậy mà mới 3 năm lập gia đình chung sống cùng Nam, Mai trở nên tiều tuỵ, thân xác rã rời, và đôi mắt thâm quầng buồn vương lúc nào lệ cũng như rươm rướm lệ.

           Nam,- Chồng cô, một kỉ sư tin học, dạy tin học cho một trung tâm, thu nhập cũng khá. Anh là con trai cả của gia đình, sau Nam còn 6 đứa em nữa. Đứa nhỏ nhất đã 16 tuổi rồi.Mẹ chồng cô đã mất khá lâu. Ba chồng cũng thường đau yếu, không làm gì ra tiền nữa. Kinh tế gia đình một tay anh gánh vác.  Mai về sống cùng anh, làm con dâu, cô đã nguyện với lòng mình, toàn tâm, toàn ý lo cho gia đình nhà chồng, xem những đứa em chồng như là em ruột của mình.

              Cuộc đời vốn không phẳng lặng yên ả như nước mặt hồ thu. Mấy cậu em trai rỗi việc, bất hòa,  gây gỗ đánh nhau luôn. Mai không có một ngày bình yên nào cho cuộc sống gia đình hạnh phúc  Thậm chí, ăn cũng bữa đói, bữa no- giấc ngũ muộn màng chập chờn đầy mộng mị. Vì làm việc quá sức, sinh hoạt không đều độ- ăn ngủ cũng thất thường, Cái thai trong bụng cô bị sẫy, chết  lưu khi vừa được 3 tháng. Sức khoẻ  của Mai từ đó suy yếu dần dần- tiền bạc dành dụm được từ thời con gái cũng dần cạn hết.. Cô chỉ còn có tiền lương lãnh mỗi tháng nên không còn đủ chi phí cho gia đình nữa. Từ đó những lần cải vả , đi đến xô xác ngày càng nhiều hơn. Và một chiều sau giờ làm việc trở về nhà Mai bỗng thấy cậu em kề Nam đã đập nát cửa sổ tạm ở phòng cô- lấy mền chiếu, quần áo của cô quẳng ra ngoài sân. Cậu em còn lớn tiếng bảo vợ chồng cô phải dọn đi ra khỏi nhà. Nhưng Nam, chồng cô - vì nặng tình nhà, và lo sợ ba buồn- nên  đã đồng ý  chi ra một tháng 2 triệu cho cậu em, xem như thuê nhà để ờ.  Dầu vậy-vợ chồng Mai vẫn phải lo việc ăn uống, ơn nghĩa cho gia đình. Đã khổ lại gặp cảnh khổ hơn- Mai luôn bị ốm đau nhưng không dám đi bệnh viện để chữa trị! Cô tự tìm kiếm những lá thuốc nam nghe người mách bào mà nấu uống  qua ngày....

                  Nam  thờ ơ, yếu ớt đến nỗi ai nói gì cũng nghe theo và tin một cách mù quáng vào bói toán.! Nhà rối như tơ vò, vậy mà anh cứ đi coi hết thầy này, đến thầy kia- và bầy mân cỗ cúng luôn vì nghe thầy bảo cậu em  bị ma nhập nên quậy phá ?. Nam không chia sẻ ,an ủi với nỗi khổ của Mai, mà chỉ quan tâm đến  bản thân, lo cho gia đình anh thôi. Đã vậy, Nam còn ghen tuông vô cớ , khiến Mai càng thêm khổ tâm! Là kế toán trưởng của công ty, thỉnh thoảng Mai cũng có những cuộc họp bất thường, nhũng lần gặp gỡ xã giao- và mỗi lần như vậy, Nam đã trút lên  cô bao điều cay đắng phủ phàng. Mai chỉ biết cắn răng- âm thầm chịu đựng. vì không còn  biết làm gì hơn. Cô nghĩ, nếu nói ra- chỉ thêm buồn, thêm xấu hổ hơn mà thôi. Nhớ lại- lúc mới cưới nhau- Nam  đã đi xem bói, nghe thầy  nói cô có số hồng nhan, nên Nam càng tin nhãm- càng hành hạ- làm khổ nhiều hơn!, Lúc nào cô cũng bị Nam nói những lời cay độc khó nghe về các mối quan hệ của cô ở công ty

                        Cha chồng của Mai  rất đau buồn vì  các cậu  con  không có công việc làm, sinh chuyện hư hỏng- luôn  kình cải bất hòa mà.Ông không có cách nào khuyên bảo được nên  bệnh tiểu đường trở nặng  Đôi khi thấy con gây gỗ, đánh nhau,\-nóng lòng vào can ngăn- nhưng ông cũng đã  bị  chúng đánh trúng  luôn. Từ hôm bị "nhận" chiếc ghế ném lại từ xa của cậu con giữa- gảy tay phải băng bột, ông đã thật sự thất vọng về những đúa con không còn có trái tim của mình. Bênh tiểu đường  của ông ngày càng nặng- cọng với nỗi muộn phiền thất vọng cùng cực- ông đã trút hơi thở cuối cùng vào giữa đêm mà không ai hay biết?

                    Sau tang lễ 3 hôm, Nam kiếm chuyện trách cứ cô. Anh bảo cô không sinh con được, không lo chu toàn cho cha mình,- ngày nào cũng đi từ sáng sớm đến chiều tối mới về đến nhà. Nói tóm, Nam đã hằn học, chi chiết với Mai nhiều chuyện mà cô không hề có! Mai cảm thấy mình bị oan, bị bỏ rơi-niềm hy vọng cho một mái ầm gia đình đã thật sự tan vỡ trong  ước mơ ngày đêm của cô!

                   Quê của Mai ở xa- tận ngoài Thanh Hoá - nên cô  không thể về nhà cha mẹ xin che chở nương náu được Ngày cô đi làm việc ở công ty. Ăn ỏ luôn trong phòng dành riêng. nhưng  cô rất sợ khi đêm về. Hằng đêm -một mình cô lang thang  quanh mấy ngã đường dọc theo công viên -hết nơi này đến nơi khác- cho tới tận khuya mới về phòng trọ một mình. Cô luôn tin vào số phận  và chỉ với lòng tin chân thành như vậy cô mới có thể tìm chút niềm an ủi mà đi hết quảng đường còn lại của  đời mình...

                 Và nhân duyên an lành dành cho người nhân hậu đã  thật sự đến với Mai vào một buổi chiều  đầu Xuân năm ấy-khi cô tình cờ gặp lại Lương -người bạn thời sinh viên năm nào đã hơn một lần ngỏ lời yêu cô trong đêm liên hoan giã từ trường trong góc quán  café Văn. Lương đã rất vui mừng nhận ra Mai . Anh xin phép đến ngồi cùng bàn với Mai- trò chuyện. Lương cho biết anh vẫn chưa lập gia đình- và vẫn chân thành đến với cô khi biết đời cô đã một lần dang dở, đau khổ!  

                 Lương nhìn Mai với đôi mắt trĩu nặng yêu thương   : " Em hãy quên  quá khứ đi-vì nó đã qua rồi!  Háy cùng nhau sống hết lòng cho hiện tại em nhé? Trước mắt chúng ta là tương lai- ngày mai cũng sẽ tốt đẹp như thế..."

                 Và Mai đã ngã đầu lên vai anh- khóc sướt mướt :

  • - Em cám ơn Anh! Mai thì thầm-Anh đã cho em mùa Xuân -mùa Xuân của một đời người anh ạ!

               NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212148

Đêm Thu
nguyetlinh | 25 Jan, 2010, 19:39 | Thơ NGUYỆT LINH | (168 Reads)
 

 

ĐÊM THU


Đêm thu trằn trọc mơ màng

Hương  tình gởi trọn cho chàng, em thương

Yêu anh, chín phía mười phương

Nhớ anh- em gửi gió sương tháng ngày


Đêm nằm- với ngọn heo may

Người trong mộng bỗng quắt quay trở về

Trăng ủ lạnh- môi tái tê

Vẫn chờ anh- nụ hôn thề ngày xưa


Gió ơi , xin hãy đẩy đưa

 Chàng về-cho ấm song thưa cõi này!

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211386

Tâm tình mùa xuân
nguyetlinh | 23 Jan, 2010, 19:07 | Thơ NGUYỆT LINH | (204 Reads)
 

springkn8.jpg

TÂM TÌNH MÙA XUÂN


Tặng Anh!


Gió xuân nhẹ thoáng hương tình...
Mơ màng réo gọi bóng hình người thương!
Một đời phiêu bạc tha phương,
Một đời khổ ải gió sương đã từng...


Nhìn người- nước mắt rưng rưng!
Nhìn người- em nguyện yêu thương một đời...
Bên nhau dù lắm chơi vơi,
Bên nhau  mà vẫn buồn khơi cõi lòng?


Nhớ anh- đêm tưởng ngày mong,
Nhớ anh, gởi trọn tiếng lòng trái tim...
Trăm năm duyên nợ kiếm tìm,
Trăm năm chia sẻ nỗi niềm cùng ai?


Cùng nhau mơ một ngày mai,

Cùng nhau Xuân mới -tương lai sáng ngời!

Bên nhau cho trọn kiếp người,

Bên nhau cho trọn  một đời thủy chung!

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211017

Đêm
nguyetlinh | 19 Jan, 2010, 19:51 | Thơ NGUYỆT LINH | (182 Reads)


ĐÊM

Đêm
dần khuya
tĩnh lặng
Em
mơ màng
giấc ngủ
yêu thương


Đêm
tiếng lòng
thổn thức
Ai
có hay
nỗi sầu


Đêm
thì thầm
nhắn gửi
Mong
giấc ngủ
an lành


Đêm
thao thức
đơn côi

cùng ai
một đời


Đêm
Đêm
dần khuya....
NL


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=210111

Truyện Ngắn
nguyetlinh | 16 Jan, 2010, 18:24 | Thơ NGUYỆT LINH | (205 Reads)
 


MÙA XUÂN NĂM ẤY

Truyện Ngắn


Không thể đập gương tìm lại mình trong quá khứ,
Dòng nước trôi đi không trở lại bao giờ...

             
           Một mùa xuân nữa lại về-bầu trời trong xanh, khí trời ấm áp dễ chịu,trăm hoa đua nở trong vườn nhàThu Nhiên. Bên hiên nhà,Thu Nhiên ngồi lặng lẽ đọc  "Người Mẹ" của Maxim Gooki. Cô chăm chú vào quyển sách  đọc từng dòng, từng dòng- nhưng cô không hiểu nổi một dòng nào cả mà tâm trí của cô lại gởi về một nơi xa xăm, nơi mà cô không thể nào quên trong cuộc đời- Nó đã nằm sâu trong tim cô  từ dạo ấy rồi...
            Thành phố Sài Gòn những ngày giáp gần Tết thật náo nhiệt. Mọi người sau giờ làm việc là vội vã đến siêu thị, khu mua sắm, để lo cho cái Tết gần kề. Không khí ngày Tết tràn ngập mọi nẻo đường. Tết này Thu Nhiên không về nhà, vì cô không mua vé tàu được, Hơn nữa, mồng 6 Tết là thi học kỳ 1 rồi mà cô chưa học hết được cả đống cours dày cộm. Cô sợ mất đi suất học bổng nếu không ôn bài kĩ. Nhà Thu Nhiên nghèo, cô là chị cả sau cô còn 2 đứa em nữa.Cha mẹ cô là những nông dân nghèo lo cho con đủ ăn đã khó thì nói gì đến mọi chi phí tốn kém cho chuyện ăn học lâu dài ở xa? Vì vậy vừa học cô vừa làm "gia sư" để kiếm thêm thu nhập trang trải tiền cư xá, tiền ăn, tiền sách vở của mình.Sinh viên cư xá đã lần lượt về hết rồi- chỉ còn lại vài người quê ở xa cùng cảnh ngộ khó khăn như Nhiên- không về nhà được.
                 Bạn trai của Thu Nhiên là Lâm - con trai một của một "đại gia" ở cái đất Saigon hoa lệ này nhưng tính tình Lâm hiền hòa, khiêm tốn. Anh học trên cô 2 khóa. Lâm đẹp trai, học giỏi- là niềm mơ ước của nhiều cô gái ,nhưng không hiểu sao Lâm lại yêu Nhiên- một cô gái  thôn  quê ,không nhan sắc, mà cảnh nhà lại nghèo  như vậy? Trái tim có lý lẽ riêng của nó chăng? Tình Yêu thật không dễ lý giải chút nào! Ba Lâm rất nghiêm khắc, ông luôn  muốn tập cho con trai mình tính tự lập, không ỉ lại- nên rất khắc khe vời anh.Anh phải đi học bằng xe đạp, trong khi hai đứa em gái của anh đều có xe máy đời mới riêng. Và Lâm rất kính sợ ba mẹ , không khi nào dám trái lời .
             Anh yêu Thu Nhiên. Biết Nhiên ở lại ăn Tết, anh vui lắm. Lâm đã thầm mong như vậy khi Thu Nhiên nói lời từ biệt anh tuần trước! Anh sợ cô buồn nên mỗi ngày anh đều đến thăm cô vài giờ. Anh đã mua sắm cho cô mọi thứ cần thiết cho một cái Tết xa quê .Ngày 30 Tết anh đến thật sớm và lo trang hoàng phòng cho cô. Có Lâm bên cạnh, cô cũng đã tìm thấy dược niềm an ui và dần vơi đi nỗi nhớ nhà.Anh và Nhiên tổ chức một bữa cơm Tất niên thật vui vẻ. Thu Nhiên cảm thấy mình là người diễm phúc biết bao!Sự bất hạnh trong nỗi nghèo khó của cô cũng đã được bù đắp xứng đáng trng đời! Sau  buổi vui Tất niên cùng cô gần xế chiều, Lâm vội vã trở về nhà...  Nhiên đoán biết thế nào Lâm cũng  sẽ bị cha mẹ rầy la vì đã vắng mặt quá lâu trong ngày cuối năm bề bộn công việc... 
             Thu Nhiên  đã đón giao thừa một mình.  Lâm không đến được với cô có lẽ vì trong thời khắc giao thừa thiêng liêng, anh không thể vắng mặt trong gia đình! . Nhiên cũng hiểu ra điều đó, nhưng  vẫn ngồi đợi anh đến 2giò sáng. Nhiên cảm thấy buồn và một chút giận hờn, trách móc dấy lên trong cõi lòng cô độc. Sáng mồng 1 Thu Nhiên dậy sớm, sửa sang phòng, cắm hoa, xếp bánh vào đĩa và ngồi đợi Lâm .Nhiên đợi anh -thơ thẩn ra vào mãi .Hết chạy ra ban công nhìn mông lung xuống đường, rồi lại vào phòng nằm thở dài thườn thược . Nhiên  nghe ruột gan nóng  bừng Đôi mắt bỗng nhiên rươm rướm lệ-chày dài xuỗng đôi má nhợt nhạt.Nhiên cảm thấy thật cô đơn và buồn tủi . Cô thầm nghĩ khi Lâm đến  cô sẽ không nói một lời nào nưa cả đế " trả thù" sự vắng mặt bắt cô phải ngóng chờ!.  Hơn 2 giò chiều -Lâm mới đến gõ cửa phòng- thăm Nhiên. Nhìn thấy Lâm- Nhiên không cầm được nước mắt. Cô òa khóc. Có lẽ Lâm cũng đã hiểu  được nỗi đợi chờ mong ngóng  cô đơn của Nhiên- lòng anh cũng buồn rười rượi!..Thời gian gần gũi trôi qua thật nhanh, thoáng  chốc đã   5giò chiều- đến giờ Lâm phải từ giả Nhiên để trở về rồi.Thời gian dường như không bao giờ đủ cho hai tâm hồn dang khao khát yêu thương? Nhiên biết mình không thể giữ anh ở lại mãi, nhưng nước mắt cô cứ tuôn trào ! Lâm cũng cứ dùng dằng không nỡ rời Nhiên với những nụ hôn từ giã được lập lại mấy lần! Cứ như vậy- lúc anh rời khỏi cư xá là trời đã chập choang tối.... 
                  Trở về quá trễ, sợ ba mẹ rầy la- Lâm đã phóng xe nhanh  và bất ngờ-chỉ trong vì giây thôi- xe Lâm đâm vào một chiếc xe tải ngược chiều. Anh bị chấn thương sọ não, và chết trên đường đi cấp cứu. Ba, mẹ anh không nỡ hỏa táng mà mua một mảnh đất ở vườn chùa, an táng anh ở đó. Họ hy vọng linh hồn anh  sẽ được sớm chiều nghe tiếng chuông mõ kinh cầu  mà được siêu thoát.- về đến cõi an lành...
                 Sau ngày nghe tin Lâm ra đi- Thu Nhiên đã vội vã đến thăm gia đình anh. Cô nhớ mãi lời ba anh đã nói " Bác có tiếc gì với nó đâu,Bác chỉ muốn nó tự lập, sống cho tốt. Vậy mà nó ra đi sớm như vậy, bác thật ân hận". Nhiên khóc thật nhiều bên bàn thở  có chưng tấm ảnh với nụ cười hồn nhiên tươi trẻ ngày nào của Lâm như mới hôm qua thôi- Nước mắt đã làm cô tỉnh táo hơn, xoa dịu đi phần nào nỗi buồn thương tiếc nhớ, nhưng nước mắt không làm Lâm  sống lại để trở về với cô được nữa!

                 Buổi chiều Mồng Một năm ấy là buổi chiều cuối cùngThu Nhiên được sống gần gũi người mình yêu- được sống nồng nhiệt  với tình yêu đầu đời -nhưng mãi mãi là buổi chiều cuối cùng- buổi chiều không bao giờ quên trong đời...

                Lại một mùa Xuân thầm lặng đau xót nữa đang đến với ThuNhiên hôm nay!

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=209495

Tình khúc mùa xuân
nguyetlinh | 13 Jan, 2010, 19:09 | Thơ NGUYỆT LINH | (287 Reads)
 


TÌNH KHÚC MÙA XUÂN



TÌNH KHÚC 1: Thiên Nhiên


Mai vàng hé nụ đón xuân sang
Chim rót lời ca ngập nắng vàng
Kìa xóm vào xuân tươi sắc thắm
Non bồng thị hiện cõi trần gian


TÌNH KHÚC 2: Gia Đình


Dâng nén tâm hương tạ đất trời
Ơn Người Xuân  hưởng khúc an vui
Thì thầm xuân hát lời  nhân ái
Lòng rộn niềm vui hé nụ cười



TÌNH KHÚC 3:  Bằng Hữu


Xuân đất trời - chia vui bè bạn
Chia tháng năm nỗi nhớ khôn nguôi
Cùng nhau nâng chén trao lời chúc
Lòng  mở hội vui khúc nhạc dời


TÌNH KHÚC 4: Tình Yêu


Gió xuân nhẹ thoảng hương tình thắm
Kết thành thơ hai chữ Thủy chung
Mãi mãi bên nhau -Xuân bất tận
Tình thơ thấm đượm đến vô cùng!

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=208804

Truyện ngắn: Tết này ba có về không?
nguyetlinh | 09 Jan, 2010, 19:45 | Thơ NGUYỆT LINH | (446 Reads)
     



                                                                         Nhìn em - em hãy còn thơ
                                           Thương em nhỏ dại bơ vơ giữa đời
 

TẾT NÀY BA CÓ VỀ KHÔNG?

Truyện Ngắn


                  
Mùa xuân ấm áp đang đến để thay cho cái giá lạnh mưa bão của mùa đông. Vậy mà với Hòa thì không hề cảm thấy sự đổi thay ấy của đất trời! Trong căn nhà tranh cuối làng cô và cậu em trai vẫn đơn chiếc lạnh lẽo và thiếu hẳn tiếng nói cười. Cô đang ngồi bó rau muống để kịp đi bán buổi chợ chiều.Cậu em trai 4 tuổi lặng lẽ ngồi trên ngạch cửa  ngắm đàn gà mới nở và xúc cơm nguội từ chiếc nồi đồng cũ chấm vào chén nước mắm ăn một cách ngon lành....
               Trước đây 3 năm, Hòa cũng có một gia đình hạnh phúc- có đủ ba mẹ. Và  cứ mỗi  chiều khi mẹ nấu cơm, cô ra ngõ đón ba cô-ông Nam ,đi làm về . Cả nhà quây quần bên mâm cơm đầm ấm vui vẻ biết bao! Buổi tối, ba mẹ cô bàn chuyện làm ăn cho ngày mai-còn cô sau khi học bài xong,là sà ngay vào lòng ba để xem TV. Có hôm, Hòa  ngủ say trong lòng ba. Ba cô đã ẳm con gái vào giường- bỏ mùng và chúc cô ngủ ngon.
               Những ngày hạnh phúc đó sớm trôi qua kể từ khi mẹ cô có thai em trai. Mẹ cô bị bệnh hở van tim vì vậy rất thường bị ngất đi. Lẽ ra bà không nên sinh thêm lần nào nữa, nhưng vì chìu chồng.Nghe chồng nói: " Chúng mình đều  mồ côi, ít người thân thích -em gắng sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nhé? ". Và bà cũng đã mong muốn có thêm tình yêu thương cho gia đình nên đã mang thai- sinh con! Nhưng vì sức yếu, bệnh tim tái phát- trái tim nhỏ bé thoi thóp ấy đã ngưng đập sau 3 tháng sinh nở- bỏ lại những người thân yêu nhất, bỏ lại đứa con trai còn đỏ hỏn mà về chốn vĩnh hằng ...
               Ông Nam- ba Hòa, là một thợ xây- Ông đi làm từ sáng sớm và trời chập choạng tối mới về tới nhà. Vì vậy, tuy Hòa mới tròn 12 tuổi đã chăm sóc em thay mẹ. Cô phải ẳm em trai đi quanh xóm để xin sửa và phải làm mọi chuyện như thay tả, tắm em bé,ru em ngủ... Cô giống như một người mẹ nhỏ của em trai vậy! Hình như em của Hòa cũng có được cảm nhận  thân phận côi cút của mình nên rát dễ chịu, không khóc, không quấy, cho ăn uống sửa no là ngủ khì.
               Một năm sau ba cô đi làm ít về nhà hơn,Mọi người nói ba cô có người phụ nữ khác Dần dà về sau-.cả năm ba cô chỉ ghé về thăm nhà vài lần để cho cô một số tiền mà sinh sống nuôi em! Cô đã sống nhờ vào sự cưu mang, giúp đỡ của bà con hàng xóm, láng giềng. Hòa trồng rau, nuôi gà và làm 2 sào ruộng cha mẹ để lại. Quả thật, đây là một công việc quá nặng  nhọc của một người con gái 16 tuổi.Lúc đầu, đêm nào Hòa cũng ôm em trai và khóc mà không chợp mắt dược.  Lâu dần, nước mắt hình như cũng dần khô cạn- cô không khóc được nữa. Chỉ còn lại nét mặt khắc khổ và buồn vương mà thôi.
              Đã ba cái Tết vắng mẹ rồi- ba Hòa đi mãi không về- nhìn mọi người sắm sửa Tết, cô cảm thấy nhớ mẹ biết chừng nào? Cô thầm gọi" Ba ơi! Đừng đi nữa, về với chúng con. Giờ này ba ở đâu? Tết này ba có về ăn tết với chúng con không? Ba ơi!"

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=208329

Cùng anh Du xuân
nguyetlinh | 07 Jan, 2010, 20:12 | Thơ NGUYỆT LINH | (144 Reads)
 


CÙNG ANH DU XUÂN


SÁNG


Sáng nay- xuân  mở  trang năm mới...
Khoảnh khắc giao thời của núi sông,
Ươc hẹn tay nhau vào lễ Phật!
Tình thơm hương khói  níu bâng khuâng...


TRƯA


Cùng nhau đối ẩm Ô Long trà,
Âm  thầm xuân lén  tận hồn ta...
Ướp hương trà ngọt sâu trong máu,
Khoảng khắt trời xuân bỗng chói lòa!


CHIỀU


Gió nhẹ theo mây - chiều cố quận...
Gò cao đôi bóng  khóc người xưa !
Cô tịch trời xa- lòng khắc khoải,
Vô thường xin gởi tình xuân đưa!


TỐI


Nguyệt Lão se duyên chẳng tính ngày ...
Tình  sâu đâu dễ chút thơ ngây ?
Xuân ấm bên đèn thơ dệt mộng,
Ngày  Xuân  một thoáng  để lòng say!


NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=207772

Chuyện bà Năm
nguyetlinh | 03 Jan, 2010, 17:42 | Thơ NGUYỆT LINH | (189 Reads)
 






CHUYỆN CỦA BÀ NĂM

Truyện ngắn


             Vừa ăn cơm xong , trời đã chập choạng tối. Mưa bắt đầu rả rích lộp độp trên những cành cây.ngoài vườn, trước sân  nghe nặng hạt dần Như thường lệ, bà Thu đi bộ khoảng một giờ để giảm lượng đường trong máu, để cơ thể thư giản, thoải mái, nhưng vì trời mưa nên bà chỉ tập đi bộ trong nhà. Ngày nay bà cảm thấy thật buồn vì hai đứa cháu gọi bà bằng cô đã nói những lời cay độc với bà. .Càng nghĩ- bà càng thấy rõ cuộc đời bà bất hạnh và cô độc biết bao? Những người bà đã hết lòng đùm bọc, chiu chăc yêu thương đã dần dần xa cách bà ...
             Bà là con thứ năm trong gia đình 10 người con.. Bà tuổi canh dần- cái tuổi mà người đời bảo là sẽ gặp truân chuyên trong cả cuộc đời .Trong thời kháng chiến chống Pháp, ba của bà là bí thư xã.Gia đình bà sống quây quần, đầm ấm bên nhau. Lúc đó bà mới 4 tuổi -lứa tuổi chỉ biết ăn chơi nhõng nhẽo thôi. Nhưng trời xanh không dung tình, một ngày bất hạnh ập đến với gia đình bà: Máy bay Pháp quần đảo quanh làng và thả bom xuống xóm nhà của bà- nhà cháy tan hoang- 3 người chị và 1 em gái của bà bị thương nặng và chết ngay trên đường đi cấp cứu vì vết bỏng nhiều và sâu khắp thân thể. Bà và mẹ bị thương nằm thoi thóp chờ chết. Người duy nhất không bị thương là ông Danh-cha bà, bởi hôm đó ông phải đi tham dự một cuộc họp trên huyện ..Ông Danh gần như bấn loạn, suy sụp hẳn khi trở về  chứng kiến 4 đứa con mình nằm im lìm như những khúc cây bị cháy nám .. Nhờ bạn bè, người thân khuyên giải- ông mới gượng dậy lo an táng  cho các con-  rồi  theo ngày tháng cũng nguôi ngoai dần.
           Mẹ con bà được chuyễn đến nằm ở  trạm y tế - căn nhà tranh tam.bợ của Xã.. Thuốc men không có-hằng ngày chỉ được bôi chút mỡ trăn và thuộc đỏ cho đỡ đau nhức . Trong thời buổi chiến tranh loạn lạc- mọi người đều di tản cả  nên việc nuôi dưỡng mẹ con bà cũng sơ sài qua ngày.. Ai cũng nghèo khó-ai cũng đang nơm nớp lo cho mạng sống của mình  thì làm sao giúp đỡ ai được nữa? Ông Danh quyết định bán mảnh vườn để lấy tiền mua một lọ thuốc giữ mát cho trái tim của hai mẹ con bà..  Ông ra ngoài đình làng che một căn chòi tranh sống tạm  qua ngày.  Mẹ con bà chưa đến số phải từ giã cõi trần hay vì nợ trần chưa trả hết được nên 9 tháng sau bà và mẹ đã hồi phục dần.Bà được trở về nhà với những vết sẹo lồi lõm ở mặt và trên người.Đó là dấu tích bị cháy bởi Phốt Pho trắng từ những trái bom lân tinh.. Năm ấy bà mới được 5 tuổi. Ông Danh vì quá thương con chết oan ức nên hằng đêm  cứ vác chiếu ra nằm ngoài nghĩa địa quạnh hiu quanh nấm mồ của những đứa con.  Có lẽ, ông nghĩ rằng- làm vậy thì những đứa con của ông sẽ đỡ  cô quạnh.?
          Năm năm sau- cũng trong căn nhà dựng tạm ở Đình làng- bà có thêm một đứa em trai -đó là cậu Hùng. Sau  bà có thêm 2 đứa em nữa: cô Hạnh và cậu Hải. Mẹ bà còn sinh thêm hai lần nữa nhưng cả hai đều chết đi khi mới lọt lòng. Nhà đông miệng ăn, kinh tế gia đình vẫn rất khó khăn- Mẹ bà đã   trải qua  những tháng ngày tai họa đau đớn- nay   sinh đẻ nhiều ,nên sức khỏe cạn kiệt- không làm việc gì ra tiền được! Tất cả đều nhờ vào đôi bàn tay cần cù làm nghề làm thợ Mộc của ông Danh.
            Đời sống  của gia đình bà khắc khoải thiếu thốn đến vậy- nhưng họ sống quây quần chiu chắt bên nhau thật đầm ấm ..Vì phải thức khuya dậy sớm. làm mọi việc nặng nhọc cho gia đình được no đủ- ông Danh ngã bệnh và không gượng dậy nổi nữa. Hai năm sau ,ông ra đi vĩnh viễn-vĩnh viễn  rời bỏ tất cả. Ông đành  trao lại gánh nặng gia đình cho  bà.. Năm đó bà được  18 tuổi-cái tuổi con gái hãy còn nhiều  thơ ngây, non nớt trong đời!
             Không bao lâu sau- Mẹ bà bị chứng huyết áp cao, bị tai biến phải chịu nằm liệt một chỗ.Ba năm sau, vì quá đau buồn- mẹ bà cũng bỏ lại đàn con mà vĩnh viễn ra đi theo chồng .Chị em chịu cảnh đời  côi cút hẩm hiu.  Ba người em của bà đều còn nhỏ- chỉ biết ăn học- không làm gì ra tiền,- Một thân bà phải bươn chải, thức khuya dậy sớm ,làm nhiều nghề mới có thể duy trì cuộc sống tam ổn cho gia đình. Bà đã quên hẳn tuổi thanh xuân của mình, quên đi đời sống riêng của mình để thay cha mẹ chăm sóc, nuôi dạy đàn em ngày một trưởng thành
             Cậu Hùng học xong  lớp12 -dù học rất giỏi, nhưng không thi vào đại học mà tham gia vào bộ đội đến chiến đấu ở chiến trường Campuchia.Cô Hạnh học xong cao Đẳng sư phạm về dạy ở trường Thị Trấn của Huyện. .Còn cậu Hải học theo học  trường Trung cấp Cơ Điện ở Thủ Đức. Năm đó bà Năm đã bước sang tuổi 42. -Cái tuổi chưa già nhưng cũng không còn trẻ nữa. Nhiều người góa vợ - thấy bà giỏi giang, hiền thục, đã nhờ người tới dạm hỏi  nhưng bà đều từ chối. Bà nghĩ đến những đứa em của bà chưa được yên ấm, cho có một mái ấm gia đình riêng-mà không đành  rời xa....
             Lần lượt bà đã lo cho ba đứa em  lập gia đình riêng- nhìn chúng có đôi, có cặp, hạnh phúc bên nhau.- bà vô cùng mãn nguyện .Tuy vậy- đêm đêm, đôi lúc bà cảm thấy thật cô độc, tủi thân   mà nằm khóc một mình.. Ba người em thơ dại ngày nào bà lo cho từng miếng ăn, cái áo- bây giờ đã đủ lông cánh-và đang bắt đầu rời  bà, bay xa...
                   Cậu Hải ra trường xin làm việc ở Sở Địa chính Đồng Nai- vợ chồng cậu ở luôn trong đó, dịpTết mới về thăm quê, thăm bà vài ngày. Cô Hạnh có chồng rồi nghe lời nhỏ to hèn mọn của phía chồng đã cấm cửa không cho bà đến thăm nhà! Tệ hơn nữa-Hạnh đã không còn nhận  bà là chị nữa.-người chị đã bao năm nuôi nấng thương yêu  hy sinh cho mình- Bà sống lây lất với vợ chồng cậu Hùng. Vợ chồng Hùng thường bất đồng, kình cải luôn-cuộc sống trở nên buồn thãm, bất hạnh. Cuối cùng ,họ sống li thân. Cô em dâu bỏ ra ở riêng, để lại 2 đứa cháu. Một đứa 6 tuổi và một đứa mới có 4 tháng tuổi..Cậu Hùng bị suy sụp . Tinh thần bấn loạn.  Cậu đã măc  bệnh trầm cảm- không còn biết quan tâm đến điều gì nữa,- sống  ngơ ngơ, ngẩn ngẩn như người mất trí! Vì quá thương em, thương cháu - một lần nữa  bà  đã phải cưu mang. Hai đứa cháu lần lượt được vào đại học và ra trường với tấm bằng Đại Học loại khá. Cả hai đều có công ăn việc làm với mức lương khá cao..Bà Năm thì ngày càng già yếu . Bà  đau hết bệnh này đến bệnh kia.. Tất cả sức sống của bà đã dành trọn  cho các em, các cháu-nên  sức khỏe đã cạn kiêt,, tuổi già ập đến...
              Hai người  cháu của bà nhìn thấy bà sẽ là gánh nặng cho chúng nên muốn bà ra ở riêng,-không muốn bà sống chung trong nhà chúng nữa. Vậy là hàng ngày bà phải nghe tiếng chì, tiếng bấc.- những lời lẽ cay độc, vô lễ từ sự khinh thường và vô ơn  bạc nghĩa của chúng...
         Bà đã làm đơn để xin được vào viện dưỡng lão.-sống nhờ vào tình thương của người khác  -nhưng không biết đơn bà có được chấp nhận không?

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=207000

Tản Mạn Chữ Tình
nguyetlinh | 29 Dec, 2009, 07:41 | Thơ NGUYỆT LINH | (221 Reads)
 


TẢN MẠN CHỮ TÌNH


Tạp Bút


1
Thật là diễm phúc khi được làm  người và  có mặt trên  thế gian đầy sinh động và thử thách này ,.Hàng ngày được hít thở an bình thong dong, được bên cạnh người ta yêu thương,được trải lòng hòa cùng với  thiên nhiên  vạn vật -  sông núi, chim muông, hoa lá, ruộng đồng tuyệt đẹp của quê hương.Thế giới mà chúng ta đang sống thơ mộng và đáng yêu biết bao!

2
Thời gian mà mỗi chúng ta được sống chỉ là một khoảnh khắc  thật ngắn ngủi. bé nhỏ- so với sự có mặt của vũ tru!. Nhưng, khoảnh khắc này không chia đều với mọi người. Do vậy- trong mỗi phút giây của đời sống-chúng ta hãy sống thế nào để khi xuôi tay về với đất mẹ thân yêu không còn gì ân hận hay hối tiếc nữa? Con người bên nhau ràng buộc bởi  một chữ " Tình"- nếu đời sống không còn chữ"  tình " thiêng liêng cao quý này thì sống hay chết có nghĩa gì đâu?

3
"Chữ Tình" khó định nghĩa hay giải thích được rốt ráo bằng lý trí cụ thể vì nó xuất phát từ  cái Tâm  vi tế mà ra! Nhưng hầu  trong mỗi chúng ta  tất cả đều mang sẵn trong máu thịt cái tình bao la của non nước, tình với những người thân yêu, bạn bè, đồng loại và tình yêu đôi lứa.

4
Tình non nước có trong hình hài chúng ta từ khi sinh ra- có điều tình cảm này ẩn sâu trong lòng khó phát hiện-chỉ bùng lên khi gặp cảnh ngộ .Ai mà không cảm thấy lóng nặng trĩu khi đất nước lâm nguy, sanh linh lầm than đói khổ.? Chúng ta cảm thấy xót xa khi đất nước còn lạc hậu -đói nghèo, và vui mừng khi quốc gia hưng thịnh- người người được ấm no hạnh phúc.  Hàng ngày, chúng ta cũng rất thường bắt gặp đâu đó tình non nước dạt dào trong ta . Ví như gần đây- đội tuyển  bóng đáViệt Nam tranh huy chương vàng Sea Game với Malaysia,- chúng ta đã hồi họp từng giây phút  mong có bàn thắng để đất nược được vang danh- nhưng , thật buồn khi đội tuyển bóng đá Việt Nam thất bại.(!)

5
Con người là sinh vật cao nhất trên hành tinh này. Tình đồng loại phải đứng trên muôn loài. Chúng ta  ao ước được sống thuận hòa, sẻ chia cùng nhau niềm vui, nỗi buồn- nương tựa vào nhau để xây dựng cuộc sống ngày càng tươi đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Được như vậy thì tâm sẽ an lạc biết bao? Vậy mà có lắm người làm ngơ , sống ích kỉ, tham đắm- chỉ biết  thân mình, mê mải danh lợi-thậm chí đã làm điều bất nhân (...) thì liệu cuộc sống có yên ổn không? Có an hưởng được những điều kỳ diệu từ cuộc sống mang lại không? Hay là sẽ luôn sống trong phiền muôn, lo âu-và vô ích?

6

Người ta thường nói" Nước mắt chảy xuôi"- Ông bà cha mẹ là những người đã dồn hết tình thương yêu cho ta,  nuôi dưỡng và dạy ta nên Người. Được sinh ra  thể xác ta là một con người, nhưng để trở thành một con Người toàn vẹn đúng nghĩa -cả phần xác lẫn phần hồn,- mỗi người đều phải tự mình hướng đời sống sao không thẹn vời đất trời -không phụ   công ơn trời biển của , ông  bà,  cha mẹ, thầy cô và bằng hữu- những người thân yêu  của chúng ta. Khi chúng ta thất vọng- buồn đau, ai không muốn sà vào lòng những người thân mà khóc, mà tìm sự an ủi.? Giữa cuộc sống bộn bề bon chen hôm nay, nếu mãi vui  sống cho riêng bản thân, chạy theo hệ lụy của đời thường( ...) thì sẽ có lúc chúng ta lãng quên người thân, bè bạn!  Nhưng trong sâu thẳm lòng mình sẽ mãi còn nguyên một tình yêu bất tận. Bởi lẽ dễ hiểu là- những người thân yêu, bạn bè (...) vẫn ở trong trái tim " con người" của chúng ta.!

7
Tình Yêu làm cho ta đời sống của chúng ta thêm ý nghĩa- cao đẹp- và hạnh phúc-nhưng đôi khi cũng làm cho trái tim ta đớn đau, ứa lệ! Làm cho đời ta khốn đốn, tối tăm!  Nhưng -Tình yêu vẫn mãi làm cho trái tim ta  se thắt nhớ, quắt quay buồn thương. Khi đã thực lòng yêu thương-trọn tình trao gởi- thì hình bóng ai kia sẽ theo ta cả cuộc đời! Nó được lưu giữ trong tim ta, trong mọi ý nghĩ và cả trong những giấc mơ  hằng đêm. Khi yêu nhau, dường hai trái tim xa cách đều có một "thần giao cách cảm " dịêu kỳ!  Đời sống  mà  được tri âm, tri kỉ  thì hạnh phúc biết bao?

8
Chữ Tình khó có thể diễn đạt rành rẽ thành lời! Nó ẩn sâu trong tâm mỗi chúng ta. Tôi chỉ ước mong và hi vọng một điều- chúng ta không  đánh mất "Chữ Tình" thiêng liêng mầu nhiệm để được cùng nhau sống an vui   của kiếp nhân sinh nơi cõi tạm nhưng vô cùng yêu dấu này!
NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=206069

Hoa Xuân
nguyetlinh | 25 Dec, 2009, 05:26 | Thơ NGUYỆT LINH | (217 Reads)
MÙA XUÂN CÙNG ANH THƯỞNG HOA 



HOA QUỲNH


Lung linh bóng Nguyệt ảo huyền,

Chung trà đối ẩm, cõi tiên thuở nào...

Quỳnh hương e ấp trăng sao,

Trắng thơm tinh khiết tình trao trọn đời!


HOA LAN


Sóng tình chìm nổi người ơi,

Thân đơn lẻ bạn bên trời tiêu tương!

Phong Lan tình nghĩa vấn vương,

Thanh cao sắc tím-tơ vương một đời...


TƯỜNG VI


Trăm năm duyên nợ em chờ...

Tình trong cõi mộng- giấc mơ êm đềm,

Tường Vi gởi gắm nỗi niềm.

Yêu người nỗi nhớ từng đêm ngập lòng!


HOA MAI


Cuối đông tròi chuyển tiết Xuân,

Hoa lòng mê mãi trầm luân cõi người...

Mai vàng lấp lánh sương rơi,

Thủy chung tình thắm-tỏ lời cùng nhau!


HOA HUỆ


Huệ thơm tinh khiết một màu,

Cầu xin Nguyệt Lão bên nhau trọn đời!

Trắng trong một dạ chẳng dời,

Ngàn năm vẫn giữ một lời :"Yêu Anh..."

NL

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=205325

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2009
nguyetlinh | 23 Dec, 2009, 05:40 | Thơ NGUYỆT LINH | (113 Reads)

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH



NGUYỆT LINH


MÙA GIÁNG SINH 2009
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=205111

1 2 3 4 5 6  Sau»